CÁI THUỞ BAN ĐẦU


Yên Giang.

“Trăng viên mãn cuối trời đêm đêm em có nhớ
Vầng trăng từng khuất nửa ở trong nhau”
-Hoàng Hữu

Cái hôm gánh lúa bên đồng
Trông em xinh quá lòng không muốn về
Thôn mình chung một đồng quê
Lũy tre cuối xóm, hôm về đợi em
Câu hò ai đó cất lên
Tình quê tha thiết, tôi quên đường dài.

Rằng một với một là hai
Rằng chung thôn đó tình dài nghĩa sâu
Trăng lên, trăng khuất sau đầu
Bóng ai thấp thoáng vườn trầu nhà bên
Giật mình tôi ngước mặt lên
Mảnh trăng vàng lộng treo trên lưng trời
Mặc tình gió thoảng đôi nơi
Một mình tôi đứng ở nơi cuối làng.
Hôm kia em bảo rằng sang
Để nay trăng ở cuối làng buồn thiu
Mặt trời khuất bóng ban chiều
Mảnh trăng lên với bao nhiêu ân tình
Đường về hôm ấy dặm nghìn
Bước ai qua ngõ, lặng thinh cuối làng
Không sang là bởi chẳng sang
Đừng rằng “cách trở đò giang” vậy mà!

Đi vào rồi lại đi ra
Cái hôm tôi định qua nhà…làm quen
Thế mà mẹ bảo rằng em
Hôm mai ra tỉnh, em đem bán trầu
Bóng ai xa khuất bên cầu
Hàng cau buồn bã, trái cau rụng rồi
Ra đồng tôi chỉ mình tôi
Vầng trăng khuya đã khuất rồi cuối thôn.

Đêm nay em vội ra đồng
Em ngồi em đợi em trông em chờ
Vi vu khúc nhạc tình thơ
Cầm cây sáo trúc tôi vờ ra xem…
Cũng là mong chỉ gặp em
Em cười chẳng nói, ai đem trăng về!
Tình quê tha thiết tình quê
Tôi yêu yêu mãi đường về làng xa.


An phước, 09.1999

Nhận xét

Bài đăng phổ biến