NGHE TRỊNH CÔNG SƠN


Yên Giang.

Tôi mang cho em lời ca thương nhớ
Thuở đứng ngồi dân tộc đau thương
Chạy trong máu đỏ da vàng
Trong cơn ly loạn tan hoang cửa nhà
Trong mỗi lời ca
Tôi nghe lòng mình rộn rã
Phút hòa bình yêu đất Việt nam ta
Sông núi chan hòa
Đẹp như nhung gấm
Oằn oại mưa sa
Trong bom đạn nổ chói lòa mắt em...

Rồi từng đêm đen
Trẻ con nghe ngóng
Mẹ già lang thang
Im lìm giấc mộng ngày tàn chiến tranh
Một mái đầu xanh
Chưa kịp lớn
Để nghe quê mình, nghe dân tộc than oan

Mẹ già vội vã tìm con
Dặm ngàn dâu bể, lên non vẫn tìm
Từng đêm, từng đêm,...
Mẹ ngồi cầu nguyện
Cho núi sông này
Ngày được vẹn nguyên.
Ngậm ngùi lửa đạn vô biên
Xác người nằm ở ngoài hiên giáo đường...

Khơi lòng dậy lửa quê hương
Nối vòng tay lớn tình thương con người
Một đóa hoa tươi
Như miệng trẻ cười
Mong sao được sống khoảng đời bình yên.

Vùi đi hai chữ kim tiền
Cho lòng minh mẫn
Hãy nhìn xuống chân
Để còn thương những xác thân thua mình.

Đôi mắt bình minh
Dân tộc bình minh
Em ca vang để hòa bình với tôi!

Lang thang đi giữa cuộc đời
Bên kia nỗi nhớ để rơi tiếng đàn...

Sài gòn, 12-05-2002

Nhận xét

Bài đăng phổ biến