PHỐ KHUYA


Yên Giang.


Bước lang thang một mình tôi lặng lẽ
Một mình tôi và một kẻ đơn côi
Nghe man mác buồn len rơi nặng nỗi
Vào phố đêm như một tiếng ơ hời...



Phố đã vắng như bao đời vẫn lặng
Để tiếng cười mất hút giữa đêm nay
Hóa ánh trăng nhạt nhòa trong nét vẽ
Ta mơ hồ làm kẻ họa vần say.

Phố đã khuya ru đêm chìm giấc ngủ
Dẫu mặc đời dấu vết bước chân hoang
Để lang thang trên đường tên hành khất
Bước miệt mài về đất mẹ mùa sang.

Bỏ tôi với một nỗi gì vô vọng
Như muộn màng hay như thể lãng quên
Có chú dế ngoài kia kêu rất vội
Vào đêm khuya yên ả giọng vang rền...

Sài gòn, 19/09/2002

Nhận xét

Bài đăng phổ biến