TÙY BÚT 01
Yên Giang.
Có những thời gian ra đi và ở lại, làm cong không gian buồn bám chặt lấy vần thơ...
Kẻ rũ bụi trần trên chiếc áo phong sương đã ra đi mưu cầu cho mình một nhánh hoang vu nơi miền viễn xứ. Góp nhặt lại chút hương cuồng từ tóc rối đêm qua. Hắn xa hoa trong từng ngôn ngữ vụng về và trả lại cho đời một vần điệu ngây ngô...Những "Hoang vu", những "Ngày xưa hoàng thị" đã lạnh lùng trên từng ngón tay khô - xênh xang và tiều tụy. Một đống tro tàn bên bữa tiệc đời còn chút men say. Thời gian trôi quá nhanh làm oằn cong đi không gian buồn miên viễn. Ta cố sức nắn bẻ đời mình cho thể xác trơn tru. Hoa bay khô khốc dưới chân buồn, cô quạnh bóng gương xưa.
Con đường vẫn nằm im trong màn tối, không một chút gì động đậy.Từ nơi xa xôi nào đó, như đọng lại, đặc quánh, thành giọt cô liêu. Nhắm mắt lại thì đó là những muộn màng...
Sài gòn, 11/2003



Nhận xét
Đăng nhận xét